
” Vừa đủ em à ! “
Cảm nhận duy nhất của nó sau khi đọc xong 1 câu chuyện được gói gẹm vỏn vẹn trong 4 chữ.
Chăm chú, cẩn thận đọc từng dòng từng chữ, ko muốn bỏ xót 1 từ nào. Đọc xong 1 lần, đọc tiếp lần 2, đọc xong lần 2 nó lại đọc tiếp lần 3. Và mỗi lần đọc nó lại có 1 cảm xúc khác nhau, nhưng chung quy lại vẫn là cảm xúc “vừa đủ em à!”.
Tại sao nó lại suy nghĩ như vậy?
Tại vì…
Ngẫm lại bản thân nó thấy cái gọi là “vừa đủ” đối với nó thật lạ lẫm. Từ trước tới nay nó có bao giờ đã có cái gì “vừa đủ” hay làm cái gì đó “vừa đủ” đâu!
Mọi thứ đến với nó thật nhanh, nó thích thú tận hưởng mà quên mất một điều rằng cái gì đến nhanh cũng sẽ đi thật nhanh. Điều đó đã xảy ra với nó rất nhiều vậy mà tại sao nó lại có thể quên được cơ chứ?
Có đôi chút trách móc bản thân tại sao lại ko “vừa đủ” thôi!
…
…
…
Giờ đây trong đầu nó chỉ hiện ra dòng chữ “Vừa đủ em à!”